vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:

Phải, ai cũng phải lớn lên, ai cũng phải khác đi...
***
1.
Năm tôi 7 tuổi, cha mẹ tôi li dị.
Khoảng thời gian đó, cha tôi có người phụ nữ khác.
Rồi có những cuộc cãi vã, trách móc, những lời lẽ như đập tan cuộc hôn nhân sau gần chục năm chung sống. Tôi chẳng còn nhớ kỹ những lời nói đau đớn ấy giằng xé tâm can như thế nào. Nhưng trong kí ức rời rạc của mình, hình bóng cao lớn của cha vĩnh viễn biến mất sau cánh cửa trong màn đêm tăm tối, bỏ lại đằng sau lưng là mẹ con tôi trong căn nhà cũ kĩ, trống không. Thế là gia đình tôi chẻ đôi. Mẹ ôm tôi đi tới một nơi khác – Một miền biển yên ả đầy nắng và gió. Tôi vốn không thích sự thay đổi đột ngột, nó làm tôi không quen. nhưng chí ít là ở căn nhà mới, tôi không còn phải nghe những lời rì rầm to nhỏ sau lưng, không phải nhìn những cặp mắt thương hại, nghi hoặc, và cả sự chế nhạo.
Nhưng nơi đây thật sự rất yên bình. Có những cơn gió lùa vào tóc từng đợt từng đợt như những làn sóng lăn tăn, có những cơn gió như bị lạc đường rồi rong ruổi khắp nơi, mà mùi vị của gió cũng rất đặc trưng – Vị của biển. Mọi người ở đây không hỏi han gì nhiều rằng vì sao mẹ con tôi lại chuyển từ thành phố về miền đất này, tôi chỉ thấy nụ cười rạng rỡ trên môi họ, rồi người đến săng sắng tay áo giúp mẹ con tôi chuyển đồ đạc, người thì giúp sửa sang lại căn nhà cũ. Cứ dăm ba bữa lại có cô dì nào đó sang chơi, trên tay họ đều mang theo con tôm con cá. Mẹ bảo miền biển là như vậy, không phải e dè như ở thành thị. Tôi nghe không hiểu nhiều, chỉ biết tròn xoe đôi mắt.
Một chiều chủ nhật, tôi trốn mẹ ra biển. Để bàn chân trần đặt trên dải cát vàng óng ả, cảm nhận từng đợt sóng lăn tăn len lỏi vào đôi chân bé nhỏ, mát rười rượi. Tiếng sóng vỗ lao xao hòa với màu nắng nhàn nhạt, có vị gió lẫn trong vị muối mặn nồng.
- Bé con, em ở đây một mình à?
Tôi ngước mắt lên, trước mặt tôi là một chàng trai cao lớn, chừng 14, 15 tuổi. Anh đứng đó nhìn tôi với vẻ mặt rất hoảng hốt, giọng nói dồn dập. Tôi nhìn anh khó hiểu rồi "Dạ" một tiếng.
- Anh chưa thấy em bao giờ, mới chuyển đến à? Nhà em ở đâu?
- Ở đằng kia – Tôi chỉ tay về hướng nhà mình.
- Nhà anh cũng ở đoạn đó. Đi, anh dẫn em về, lát nữa thôi ở đây sẽ có thủy triều, nguy hiểm lắm có biết không?
Tôi lắc đầu nguầy nguậy, để mặc anh nắm tay mình rồi theo anh đi về. Anh nói rất nhiều về biển nhưng tôi nghe chẳng hiểu. Thứ duy nhất lọt vào tai là khi anh hỏi tôi:
- Anh tên Minh, em tên gì?
- Em ạ? Em tên Yên.
Đó là lần đầu tiên tôi quen biết anh.
Hóa ra nhà anh và tôi ở gần nhau. Chỉ cách một dàn hoa ti-gôn trắng muốt. Hóa ra, anh và tôi cũng có phần nào giống nhau, anh không còn mẹ. Tôi nghe kể rằng, mẹ anh từng là y sĩ vùng này. Một hôm trời giông bão, mẹ anh ra biển cứu những người gặp nạn, rồi chẳng quay về nữa. Vùng đất này hóa ra chẳng bình yên như tôi tưởng. Có những cơn giông bão nằm giấu mình trong những đợt sóng ti li, rồi bỗng nhiên ập đến vào lúc ta không ngờ nhất, để lại cho ta một vết thương sâu hoắm rồi vội vã bỏ đi. Anh Minh bảo tôi mùa này hay mưa lắm, không được ra biển một mình. Rồi cứ chiều chiều rảnh rỗi khi sóng biển ngủ yên, anh rủ tôi ra biển ngắm hoàng hôn, dạy tôi cạo sò, tập bơi... Rồi lại dẫn tôi về. Bàn tay tôi lúc nào nằm gọn trong lòng bàn tay anh, anh nắm rất chặt, cứ như chỉ cần buông ra là tôi biến mất. Anh bảo muốn sống với biển, phải học cách sống một cách an toàn.
Anh Minh nói tôi trắng quá, vừa gặp đã biết tôi không phải người vùng này. Lại bảo tôi bé xíu, còn tưởng tôi mới 4,5 tuổi, như đứa bé đi lạc trong biển trời mênh mông...
Năm đó tôi 7 tuổi, còn anh 12 tuổi. Anh thì cao lớn, tôi thì bé xíu.
Tôi phát hiện ra mình thích anh. Chẳng biết có phải vì bỗng nhiên có người quan tâm nên trái tim bé con của mình cứ rung rinh lỗi nhịp, hay vì khi tôi nhìn vào anh, tôi lại thấy chính bản thân của mình giống như thế. Rồi lại thương mình, thương anh. Tình cảm bé con trong lòng tôi cứ lớn dần theo thời gian, những năm tháng lớn lên tại nơi đây, rong ruổi ở vùng đất xa lạ mà hóa thân quen này. Thế rồi tôi hình như đã hòa vào cuộc sống nơi đây. Dần dần theo thời gian, làn da cũng đen sạm lại. Ở đây ngập tràn ánh nắng, muốn trắng cũng không trắng nổi. Nhưng tôi thích, làn da khỏe khoắn, nhìn vào mới có sức sống. Những lúc như thế anh Minh thường cốc đầu tôi rồi nói:
- Con bé ngốc! Đen rồi xem ai thèm chú ý đến em.
- Chỉ cần anh chú ý đến em là được rồi – Tôi cười hì hì.
2.
Năm tôi 12 tuổi, đó là khoảng thời gian thảm hại nhất của tôi. Người đen nhẻm, lùn tịt, lại gầy giơ xương. Anh thì cao lớn hẳn, dáng người vạm vỡ, chẳng thấy xấu xí một điểm nào. Lần đầu tiên tôi biết tự ti về bản thân mình.
Và lần đầu tiên tôi biết khóc, biết buồn.
Năm đó tôi lên lớp 6. Vào lớp mới, bạn mới. Ngày nhận lớp hôm đó, cô giáo hỏi tôi tại sao không điền tên bố, tôi ngập ngừng rồi trả lời: "Em không có bố". Rồi tôi thấy những ánh nhìn nghi hoặc về phía tôi, những đôi mắt dò xét, thương cảm, chế nhạo... Giống hệt như 5 năm về trước, khi mẹ tôi dắt tay tôi ra khỏi nhà, những ánh mắt ấy cứ bám theo lưng tôi. Giống như những lời nói vô hình nhưng biết cứa vào tim vậy.
Anh Minh tìm thấy tôi đang ngồi bó gối ở một mỏm đá cạnh biển, một mình. Lúc đó mặt trời đã ngả bóng. Anh chẳng hỏi gì cả, chỉ ngồi xuống bên cạnh tôi. Rồi chẳng hiểu từ đâu mà nước mắt tôi ứa ra, chúng cứ thi nhau lăn xuống má, môi, cằm... Tôi mím môi, cố kìm chặt nước mắt:
- Không có bố thì sao chứ... Em ở nhà cũng là công chúa của mẹ...
- Ừ, chẳng sao cả – Anh vỗ về tôi, kéo đầu tôi dựa vào vai anh rồi bảo tôi "cứ khóc đi cho nhẹ lòng". Thế là tôi ôm chầm lấy anh, khóc nấc lên. Chính tôi cũng không hiểu vì sao lại thế, có lẽ vì tủi thân quá.
- Sau này lớn lên, em và anh lấy nhau nhé. Anh có bố, còn em có mẹ. Có phải như thế rồi sẽ không còn ai cười nhạo em nữa không? – Tôi nói.
Anh cốc đầu tôi rồi nói:
- Con bé ngốc này, sẽ chẳng ai cười nhạo em cả. Sau này em sẽ hiểu, điều đó không có gì là xấu hổ.
Anh kể cho tôi nghe rất nhiều điều, nhưng chẳng nhắc gì đến lời tỏ tình của tôi. Có lẽ trong mắt anh, đó mãi mãi là lời nói vu vơ mà anh đã sớm bỏ quên. Còn tôi thì luôn nhớ, nó như là lời hẹn ước của riêng tôi dành cho anh. Rằng một ngày nào đó lớn lên, tôi sẽ theo kịp anh, không còn là bé còn ngày ngày lẽo đẽo theo sau lưng anh nữa.
Đêm hôm đó, tôi chẳng nhớ mình về nhà bằng cách nào. Có lẽ do khóc mệt quá, tôi thiếp đi trên vai anh lúc nào không hay. Nhưng tôi không bao giờ quên khoảnh khắc mà nửa đêm hôm đó tôi giật mình thức giấc. Ánh đèn từ bên ngoài hắt vào cửa sổ, mẹ tôi ngồi im ắng bên một góc phòng. Tôi nghe tiếng khóc âm thầm lặng lẽ trong màn đêm u tịch. Rồi những tiếng thở dài lén lút mà đơn độc... Tôi chưa bao giờ thấy mẹ như thế. Hay chính xác hơn là chưa bao giờ được thấy. Nhớ lại những ngày còn bé xíu, khi tôi ôm con thỏ bông vào lòng rồi vu vơ hỏi mẹ rằng: "Khi nào thì bố mới về hả mẹ?". Mẹ chẳng nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng rồi bảo tôi đi ngủ sớm. Hát đi hát lại những bài hát mà tôi vốn đã thuộc làu làu...
Tôi tự hỏi bao nhiêu lần mẹ đã khóc? Lần bao nhiêu mẹ đã buồn?
Tôi không biết. Nhưng lúc đó tôi thấy giận mình, giận cha ghê gớm. Tôi dằn lòng mình phải mạnh mẽ, phải kiên cường. Không được để ai bắt nạt nữa. Thế là tôi cắt tóc, mái tóc dài bị cắt ngắn đến độ không ai còn nhận ra tôi giống một cô bé nữa. Mẹ thở dài nhìn tôi chẳng nói năng gì, anh Minh thì tặc lưỡi bảo: "Không đến nỗi nào".
Tôi cũng cất hết váy vóc vào ngăn tủ. Thay vào đó là những bộ quần áo rộng thùng thình. Hằng đêm đứng trước gương, xem khuôn mặt nào của mình trở nên đanh đá nhất, suy nghĩ những lời lẽ hằn học nhất khi có ai đó hỏi về cha của mình. Và hình như tôi đã thành công. Đần dần, tôi chẳng còn nghe những lời nói xì xầm ở đâu đó nữa, cũng chẳng còn thấy những ánh nhìn dành cho mình với hàng trăm cảm xúc muôn màu xen lẫn nhau dành cho mình... Nhưng tôi lại thấy không vui. Khi mỗi đêm nằm một mình trong phòng, chẳng hiểu sao nước mắt cứ ứa ra. Phần vì tôi tiếc mái tóc, phần vì tôi thấy mỏi mệt khi cứ phải gồng mình lên như thế, điều đó chẳng giống tôi tẹo nào...
Giống như anh Minh đã từng nói, không có một mái ấm trọn vẹn chẳng có gì là xấu hổ cả. Cho dù điều đó là vì lí do gì đi chăng nữa, chẳng phải người ở lại cần phải sống tốt hay sao? Tôi chẳng biết anh đã vượt qua như thế nào, nhưng chắc chắn anh đã làm tốt hơn tôi. Cùng với thời gian, tôi nhận ra mình không còn giận cha nữa, tôi cũng thôi không tập làm con nhím ngốc nghếch xù lông lên khi có ai chạm vào. Tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên phẳng lặng. Tại nơi này, có mẹ, có anh Minh, có những người hàng xóm tốt bụng... Chỉ thế thôi, là đủ. Nhưng một ngày tôi nhận ra rằng không phải điều gì mình muốn thì cũng sẽ ở bên mình cạnh mãi mãi được. Đó là khi anh Minh xách chiếc ba lô to xù xì trên vai, nụ cười không thể rạng rỡ hơn. Anh đỗ đại học với số rất điểm cao, trường Y. Có lẽ anh luôn muốn viết tiếp ước mơ còn dang dở ấy, cho dù nó bó buộc đầy nỗi đau và phong ba bão tố quanh mình...
- Em cũng sẽ học thật chăm, sau này em cũng thi trường Y! – Tôi quả quyết.
Anh vẫn trả lại tôi một cái cốc đầu.
- Ngốc, con gái học Y vất vả lắm. Em phải học tốt, nhưng phải học điều mình thích biết không?
- Vậy anh có thích học Y không?
Anh không trả lời. Dướn cổ một cái rồi chào mọi người, chỉ kịp nhắn với tôi vài câu bâng quơ: "Để tóc dài đi, tóc ngắn thật sự rất xấu xí.". Sau đó anh vội vã bước đi mà không hề ngoảnh lại. Tôi vô thức đưa bàn tay lên đầu, vuốt vuốt những sợi tóc ngắn cũn đang bông đùa cùng gió biển, đứng đó nhìn theo anh cho đến khi bóng anh chỉ còn là dấu chấm tròn nhỏ xíu.
Thật ra, tôi luôn muốn hỏi anh rằng: "Anh có hạnh phúc với con đường đó không?"
3.
Khoảng thời gian anh đi, hình như tôi cao thêm một chút, nhưng chẳng xinh ra tẹo nào, dáng người vẫn gầy gộc và mái tóc vẫn ngắn cũn. Có lẽ do để lâu thành quen đi, tôi không nuôi dài được. Thi thoảng tôi vẫn một mình đi ra biển, một mình ngồi cạo sò, một mình ngồi một mình... Và một mình thích anh. Có mấy lần anh trở về nhưng rồi lại vội vã đi ngay, chỉ thế thôi cũng đủ khiến tôi thấy tim mình nhảy nhót cả ngày. Chẳng hiểu vì sao tôi lại thích anh nhiều đến thế, tôi thích làn da ngăm hơi sạm sạm khỏe khoắn của anh, thích lúc anh nắm tay tôi ngoài biển trời lộng gió, thích nụ cười ấm nồng của anh, thích... Tôi thích tất cả những điều thuộc về anh.
Ngoại trừ chị ấy.
Mùa hè năm ấy, khi tôi học lớp 11. Tôi vui vẻ chạy sang nhà anh như mọi lần, vô tư cười nói với anh. Anh trước mặt tôi vẫn cao lớn, hiền hòa như thế. Nhưng có phần chững chạc hơn, thâm trầm hơn. Tôi muốn nói với anh rất nhiều điều, rằng tôi đã học hành rất chăm chỉ, rằng tôi nhất định sẽ thi vào trường anh, đuổi kịp anh... Nhưng những suy nghĩ trong đầu đó chưa kịp được nói ra thì đã ngừng lại, khi tôi nhìn thấy chị ấy. Tin tôi đi, giác quan của con gái rất nhạy bén. Cho dù có những chuyện đối phương chẳng nói ra nhưng trong lòng đều có thể hiểu hết được. Đặc biệt là khi tôi nhìn thấy ánh mắt bối rối của anh trong lời nói vội vàng:
- À, chị ấy tên là Hoài Anh!
Hôm đó tôi ngồi trước biển, hình như biển cũng thiu thiu chẳng buồn vỗ sóng. Những ngày hoàng hôn mùa này trời vẫn nóng như đổ lửa, tôi ngồi ở mỏm đá quen thuộc, hai bàn tay rịn chặt lấy hai đầu gối, tự nói với mình là không được buồn nữa, thế mà chẳng biết nước mắt ở đâu cứ thi nhau rơi xuống, nấc nghèn nghẹn. Giống như đứa bé bị cướp đi món đồ mình yêu quý nhất mà không có cách nào giành lại. Lần đầu tiên tôi thấy mình thất bại, lần đầu tiên tôi thấy ghen tị. Giá mà tôi xinh hơn chút nữa, giá mà tôi lớn hơn chút nữa, giá mà mái tóc của tôi đừng cụt lũn xấu xí như thế, giá mà... Tôi không phải cô bé kiên cường, càng không muốn trở thành một người như thế, tôi chỉ muốn lúc mỏi mệt có thể ôm lấy anh òa khóc, để anh dỗ dành. Những lúc vui vẻ có thể nắm lấy tay anh bước qua những ngày tháng ồn ã, những năm tháng hiền hòa, sống một cách an an yên yên... Nhưng có được không khi sẽ có một ngày anh chẳng còn đi tìm tôi khi tôi buồn nữa, cũng chẳng còn nắm chặt tay tôi giữa biển đời mênh mông...
Tôi tự nhủ là sẽ khóc lần này nữa thôi, chỉ lần này nữa thôi...
Thế rồi tôi lao đầu vào học hành, để cho sự bận rộn kéo tôi đi...
Cuối cùng tôi cũng đỗ đại học. Nhưng không phải trường Y mà là một trường kinh tế. Ngày tôi lên đường nhập học cũng là ngày anh lên máy bay sang Úc du học – Đó là một suất học bổng hiếm hoi dành cho sinh viên Y khoa. Tôi và anh chẳng kịp gặp gỡ nhau một lần nào. Ngày tháng dần trôi đi, tôi và anh cứ càng thêm xa cách...
4.
Những năm tháng đi học đại học, hình như tôi xinh ra, trắng trẻo, lại cao thêm. Mái tóc ngắn cụt cũng được nuôi dài trở lại. Thi thoảng anh có gửi Mail cho tôi, kể cho tôi đủ thứ chuyện, thời đại Internet với tốc độ quay chóng mặt khiến cuộc sống của hai con người ở hai vòng trái đất cũng có phần nào gần lại. Nhưng đó chỉ là ban đầu, dần dần những dòng tin nhắn đứt đoạn thưa thớt hẳn. Có lẽ anh bận. Mà tôi cũng chẳng biết viết gì cho anh. Những chuyện học hành và các mối quan hệ khác nhau cứ kéo tôi đi theo một vòng quay nào đó khiến chính tôi cũng không giữ lại được.
Rồi có những màn đêm mùa hạ, tôi giật mình giữa cơn mơ khi thấy mình quay về những ngày bé xíu, nghe thấy giọng nói ấm áp chân thật của anh thì thầm bên tai mình: "để tóc dài đi, tóc ngắn trông thật xấu xí...". Thế rồi tôi ngẩn ngơ đưa tay vuốt vuốt những lọn tóc đen dày. Tự hỏi lòng rằng: "Có phải như thế này anh sẽ thích em không?", rồi lại thấy lòng mình bật khóc trong câm lặng. Cuộn tròn trong nỗi nhớ.
"Giá mà, anh biết được rằng em đã yêu anh nhiều đến nhường nào..."
Hình như lớn lên rồi, có những thứ chẳng thể nào quay lại như trước nữa...
Có một hôm tan tầm, một mình tôi đi bộ về nhà. Trời mùa thu lạnh lẽo, mọi người hối hả đi về tấp nập dài cả con phố. Mùi hoa sữa cứ đuổi theo sau lưng. Mệt mõi, rã rời. Tôi không quen ai trong thành phố này, không quen con đường này, những con người này... Tôi chỉ quen mình tôi thôi. Chẳng hiểu sao tôi có cảm giác như thành phố này đang bắt nạt tôi vậy. Lúc đó tôi chỉ muốn bỏ tất cả lại sau lưng, chạy về nhà và ôm lấy mẹ. Nhưng tôi phát hiện ra làm như thế thì bản thân sẽ không bao giờ lớn được. Cảm giác mình rất vô dụng...
Cả đêm hôm ấy, tôi không tài nào ngủ được. Cuối cùng mở máy tính ra, thấy anh đang online.
- Dạo này em thế nào?
Anh đã hỏi tôi như thế. Câu hỏi quen thuộc hiếm hoi của những người xa nhau hàng vạn Ki-lô-mét vẫn thường dùng. Tôi đánh một tin nhắn rất dài, kể cho anh nghe về hàng trăm nỗi mệt nhọc khi sống một mình ở đây, những bài tập khó nhằn, những nỗi cô đơn và tủi hờn... Nhưng rồi lại xóa hết đi, gói gọn lại bằng hai chữ "Em ổn".
Hình như lớn lên rồi, người ta chẳng thể vô tư gào khóc như một đứa trẻ...
- Anh sắp về nước, cũng sắp kết hôn.
- Là chị ấy phải không?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, chỉ thấy lòng mình buồn bã. Tôi biết sẽ có một ngày như thế, ngày mà anh sẽ chẳng thế nắm tay tôi mãi được. Vì khoảnh khắc nhìn thấy chị ấy, tôi đã bỏ cuộc. Bởi tôi biết một nửa lời hẹn ước mà tôi dành cho anh vĩnh viễn không bao giờ thực hiện được, cho dù tôi có yêu anh đến nhường nào...
Hình như lớn lên rồi, người ta phải học cách chấp nhận và buông bỏ...
5.
Anh về nước, rồi kết hôn. Cùng vợ mình ở lại vùng biển đầy nắng và gió này. Tôi và anh cùng nhau đi dạo quanh bờ biển, dường như lâu lắm rồi chúng tôi mới cùng nhau ra biển, cùng nhau trò chuyện. Anh nói rất nhiều, anh kể cho tôi nghe về những khó khăn nơi đất khách quê người, sự bất đồng ngôn ngữ, bất đồng văn hóa, đôi khi là nỗi cô đơn và sợ hãi, cả những niềm nhớ thương trăn trở khi xa quê...
- Nhưng rồi mọi thứ đều ổn cả – Anh nói, giọng cười cười.
- Vì luôn có chị ấy bên cạnh đúng không?
Anh mỉm cười, rồi gật đầu. Tôi biết những điều đó, tôi cũng hiểu những khoảnh khắc mà anh đã trải qua. Khoảnh khắc khi ta sắp rơi tự do thì có một bàn tay nắm lấy, cứu rỗi lấy bản thân ta, cho ta một niềm hy vọng mới. Có lẽ chính anh cũng không nhận ra rằng một thời anh cũng từng là người mà tôi luôn nghĩ rằng, chỉ cần có anh cạnh bên, thì mọi chuyện đều yên ổn.
- Ở đây chẳng thay đổi gì cả – Anh nói.
Tôi đến bên mỏm đá nhỏ bé cạnh bờ biển. Bao năm trôi qua, tại nơi đây, nó đã chứng kiến tôi và anh lớn lên từng ngày. Lắng nghe những cung bậc cảm xúc của riêng tôi. Vui có, buồn có, tủi hờn có... Và cả những lời hẹn ước thời thơ bé ấy. Năm tháng qua đi, chúng phủ đầy một lớp màu xanh rệu rã.
- Anh còn nhớ chỗ này không?
- Nhớ chứ, có cô bé mít ướt nào đó thường hay ngồi đó khóc một mình. Lúc đó anh rất sợ, cũng rất bối rối. Anh bối rối vì không biết dỗ cô ấy thế nào, lại sợ cô ấy bị thương tổn, bởi cô ấy còn quá bé để biết đương đầu với giông bão. Anh luôn coi cô ấy như người thân của mình, mong cô ấy sống thật lâu, thật hạnh phúc...
Im lặng một lúc rồi anh nói tiếp:
- Nhưng giờ anh chẳng còn lo sợ gì nữa, vì cô ấy đã lớn thật rồi!
Phải, ai cũng phải lớn lên, ai cũng phải khác đi...
Tôi thật sự đã trưởng thành. Không còn là bé con lẽo đẽo theo anh ngày nào nữa. Anh đã có một cuộc sống yên ổn, còn tôi có một tương lai mới mẻ đang đón chờ. Cho dù chuyện tình cảm mà tôi luôn mơ ước vĩnh viễn không thể biến thành hiện thực. Nhưng tôi không còn buồn nữa. Lời hẹn ước với biển năm nào vẫn còn đó, nhưng cả anh và tôi đã lỡ hẹn mất rồi. Tình cảm thời thơ bé của tôi dành cho anh vẫn còn đó, chỉ có điều tình yêu của bé con 12 tuổi khác tình yêu của người con gái 22 tuổi rất nhiều. Vẫn trong trẻo, thành thật như thế, nhưng không còn mơ tưởng và xa xăm nữa, mà theo một cách khác. Một cách riêng biệt dành cho anh, và cho tôi.
Tôi mỉm cười, rồi đặt bàn chân trần của mình trên dải cát vàng óng ả, cảm nhật từng làn sóng mát rượi lăn tăn len lỏi vào đôi chân, len lỏi vào lòng mình...

Ngã tư đường.
Đèn đỏ.
Anh một chân trả số, một chân đạp thắng, tạo ra một âm thanh không thể chói tai hơn. Và điều đó khiến một vài người quay lại nhìn em và anh.
Em hơi ngượng ngùng, giấu khuôn mặt của mình sau đôi vai anh ...
Mỗi lần dừng đèn đỏ, khi chiếc xe cà tàng của anh thắng lại một cách nhọc nhằn, lại là lúc hai gò má của em ửng đỏ lên như trang điểm lỗi thời và quá tay.
Hình như là anh biết em đang xấu hổ.
***
Em thoáng thấy một cái nhíu mày như là cảm giác có lỗi của anh qua gương chiếu hậu. Và tiếp sau đó là một cái mím môi, như cố tạo ra một bước đà cho một cú nhảy. Và "cú nhảy" ấy khi vượt qua khỏi đôi môi anh đã khiến sự khó chịu của em nãy giờ tan biến :
- Em à, anh thương em...
- Sao anh?
- Em không nghe rõ à, anh thương em...
- Em nghe, nhưng sao lại nói thương em lúc này, có lãng mạn gì đâu, đường thì toàn khói bụi ...
Em hơi nhăn trán. Tính tiểu thư trung lưu của em lại trở mình. Nhưng rồi anh xoay nhẹ đôi vai, lách người một cách nhẹ nàng để mái đầu em đang núp dưới đó không bị xô lệch. Anh nhìn vào mắt em, ánh mắt vẫn đang mang nhiều bực dọc, rồi đưa tay xoa nhẹ vầng trán theo kiểu, cho giãn ra những nếp nhăn. Và rồi anh nhẹ nhàng hôn lên môi em.
- Anh ...
- Mỗi lần dừng đèn đỏ, anh sẽ nói thương em!
Anh nói, nhoẻn miệng cười rồi quay lên phía trước.
Lòng em tự nhiên cảm thấy sự ngọt ngào lan tỏa. Hạnh phúc như hạt mầm nảy nở bội thu. Cần gì một bờ sông đầy gió, hay những cánh đồng hoa vàng ươm dưới nắng , ngay tại một ngã tư đường bụi bậm, trên một chiếc xe cũ kỹ chờ ngày thanh lý, tình yêu vẫn tạo ra những khoảnh khắc diệu kỳ.
Dù rằng sau đó, chiếc xe kẹt số, khiến những tiếng kèn inh ỏi phía sau kèm theo những lời cằn nhằn của những người đi đường, nhưng phút giây đó, em chẳng bận tâm nhiều nữa, một tay em ôm anh, một tay em đặt lên môi mình, như cố giữ lại vị ngọt của nụ hôn bất ngờ, chớp nhoáng nhưng đầy ấp thương yêu.
Em tự mình lẩm bẩm trong đầu câu nói của anh, rồi mỉm cười trong hạnh phúc.
"Mỗi lần dừng đèn đỏ, anh sẽ nói thương em."
images
***
Rõ ràng là lỗi của em, khi em hối anh chạy về gấp mà không cho anh cơ hội ghé vào trạm xăng để tiếp nhiên liệu. Vậy mà khi chiếc xe anh xem là bảo bối, còn em coi nó chẳng khác gì đống sắt vụn, kêu lên vài tiếng đầy buồn phiền, rồi dừng lại hẳn, em lại liên tục đánh vào lưng anh hàm ý trách móc và giận hờn.
- Em cứ ngồi yên trên xe, đừg bước xuống làm gì, hôm nay em đi giày cao gót mà...
Em đỏng đảnh đang ghét là vậy,mà sao anh cứ hiền từ chiều chuộng em, yêu thương em đến thế. Em đi sinh nhật bạn, bắt anh đến đón trong gấp rút và về trong gấp rút để kịp giờ "giới nghiêm" của mẹ, mà gần như không quan tâm đến việc anh đang đi làm thêm. Rồi khi chiếc xe hết xăng, em lại đổ hết lên đầu anh mọi tội lỗi, vậy mà anh vẫn khăng khăng một mình đẩy bộ và bắt em ngồi một bên trong chiếc đầm và đôi giày cao gót trên xe.
Bỗng anh dừng lại. Em hỏi anh:
- Mệt rồi phải không anh? Em xin lỗi, em...
- Anh thương em..
Trong tiếng thở dốc sau một đoạn đường rất dài, ba chữ yêu thương của anh kèm theo một nụ cười như là chưa có rắc rối nào vừa xảy ra, khiến trái tim em thắt lại. Ôi, chàng trai của em...
Em ngước nhìn lên trụ đèn.
Màu đỏ lắp đầy một vòng tròn. Và lúc đó màu hồng cũng lấp đầy con tim em.
***
Vẫn trên chiếc xe cà tàn mà mỗi ngày anh và em đều nhận ra nó đang yếu dần đi và không còn hợp với sự thay đổi của cả hai. Lúc này anh đã là một kỹ sư đầy triển vọng, còn em thì thường xuyên ngồi sau lưng anh trong những bộ váy đầm kiêu sa lộng lẫy.
Em nhìn qua gương chiếu hậu, anh cũng nhìn em qua đó. Ánh mắt hai ta chạm nhau. Anh nở một nụ cười hiền hòa khả ái.
- Anh, hay là anh đổi xe đi...
Nụ cười của anh dừng lại trong một tích tắc. Rồi nhanh chóng anh nối vào đó bằng một nụ cười khác, gượng gạo một chút, nhưng vẫn đầy vẻ trấn an.
- Sắp đủ rồi em, anh đang để dành..
- Em phụ thêm cho anh.
- cám ơn em nhưng mà...
- Nhưng sao, anh đừng ngại...
Chiếc xe lại dừng lại trong ồn ào của cái bố thắng hao mòn cũ kỹ.
- Anh thương em...
Anh nói và mỉm cười. Em mở to mắt nhìn anh, kiểu như câu nói của anh không hề lọt vào tai em, mà em vẫn chỉ say sưa với câu chuyện của mình.
- anh để em phụ ...
Đến lượt anh vờ như không nghe, rồi chép miệng khi đèn xanh trở lại:
- Kẹt số nữa rồi !
***
Cuối cùng, sau nhiều lần giận dỗi của em, anh cũng chiều em mua xe mới, nhưng anh cũng cứng đầu không chịu bán chiếc xe sắt vụn ấy đi. Những lần đi cùng em, anh chở em trên chiếc xe mới. Em không còn phải xấu hổ nữa, khi động cơ bốn thì dừng lại hay khởi động đều mượt mà. Hệ thống thắng dĩa thì không còn những âm thanh có thể gây thủng màng nhĩ người nghe như một thời em ám ảnh.
Nhưng em không hề hay biết, mỗi lần không đi với em, anh vẫn riêng mình chạy chiếc xe với anh là một bầu kỷ niệm ấy.
Em nhìn thấy anh vừa lái xe vừa nghêu ngao. Khuôn mặt anh là một cảm giác thoải mái đến thư thả. Nó khác hoàn toàn với sự tập trung căng thẳng tột độ khi anh cấm tay lái của chiếc xe đời mới...
Dáng anh ngồi cứ như là đang tựa vào một nệm sofa vô hình nào đó. Chiếc xe ấy cho anh cả một vùng trời bình yên vậy sao?
Em nhấn ga chạy theo anh, với tất cả sự tức giận. Em phải hỏi cho ra lẽ, sao anh cứ phải đi chiếc xe tồi tàn đó, sao anh cứ phải chống lại ý em ?
Em đuổi kịp anh tại một ngã tư đèn đỏ.
Em tháo khẩu trang và định phun ra một tràn những câu khó nhe khi sự bực bội đã lấy hết trong em cái gọi là bình tĩnh. Nhưng khuôn mặt của anh từ ngỡ ngàng rồi chuyển sang vui vẻ, khi gặp em, khiến em kịp ngăn mình lại. Và rồi...
- Ơ em...em đi đâu đây, hay thật, ngày dài mệt rồi mà gặp em tình cờ vậy là thấy yêu đời lại liền.
Anh vừa nói vừa cười, mắt anh long anh niềm vui.
- À quên một điều quan trọng, anh thương em...
Em ngẩn lên, đèn đường vẫn đang đỏ, và còn khoảng mười giây.
Khi em quay qua anh, thì đôi môi em nhận ngay nụ hôn của anh, đầy yêu thương và ấm áp.
Hình ảnh chàng trai đi chiếc xe cũ chồm người hôn cô gái ngồi trên chiếc xe tay ga trong chiều hôm đó nhanh chóng được mọi người truyền tai nhau.
Còn em, sự bực dọc thì truền đi đâu mất, chắc là trôi tuột xuống đất. Tự nhiên lúc đó, em muốn cất tạm chiếc xe đắt tiền của mình đi đâu đó, để lại được làm con mèo nhỏ ngồi sau lưng anh, trên chiếc xe của anh.
***
- Xe anh đâu?
Anh đưa mắt xuống chiếc xe cũ của mình, thay cho câu trả lời. Em trong bộ cánh cho đêm dạ tiệc, không khỏi bàng hoàng khi anh đền đón em đi tiệc cưới của một nhân vật quan trọng trong công ty em bằng chiếc xe đó.
- Em hỏi xe mới kìa.
- Anh tưởng hôm trước em nói em thích lại cảm giác ngồi trên...
Em nóng nảy cắt lời phân trần của anh:
- Nhưng không phải hôm nay, anh hiểu không? Anh nghĩ sao mà...
Em giận tím mặt, cảm giác sức sóng ấy làm tan chảy tất cả lớp điểm trang trên mặt. Em lạnh lùng quay đi và bắt một chiếc taxi mặc cho anh gọi theo không ngớt.
Em ngồi trong taxi chỉnh lại những nét trang điểm bị cơn tứcc giận làm cho hỏng hóc, một lúc thì ngó ra ô cửa mới thấy anh vẫn đang chạy theo...
Em thấy nhưng không thèm để ý đến anh.
Khi chiếc taxi dừng lại ở ngã tư đường.
Tiếng gõ cộc cộc vang lên từ cửa kiếng. Em ngó sang. Dù không nghe thấy bất cứ điều gì. Nhưng khẩu hình của anh rõ ràng là câu nói quen thuộc ấy :
- Anh thương em...
***
Sau đêm đó, anh ngoan ngoãn không đi chiếc xe cũ đó nữa. Nhưng cũng từ đó, em không bao giờ thấy vẻ thoải mái của anh như buổi chiều nào đó em đã bắt gặp. Em cứ tự hỏi mình rằng thậtt ra anh có yêu em nhiều hay không, mà sao chỉ vì một chiếc xe, anh lại làm cho mối quan hệ căng thẳng và lúc nào cũng trực chờ nổ ra một cuộc cãi vã. Dù rằng kết quả em luôn thắng, anh luôn lặng lẽ khuất phục. Nhưng nhìn anh như thế, em cảm thấy có phải anh đang dần đi khỏi quỹ đạo yêu em?
Em hỏi anh về điều đó. Anh lặng im. Em lại càng bực tức hối anh tìm câu trả lời. Anh giữ nguyên khuôn mặt hiền nhưng buồn bã cho đến khi đèn đỏ dừng xe anh lại tại ngã tư.
- Anh thương em...vẫn thương em như ngày hôm qua em à...
- tại sao phải đợi tới đèn đỏ mới trả lời em?
Anh quay lại nhìn em. Ánh mắt anh ánh lên chút gì đo tức giận, rất nhanh rồi tan biến.Hình như em vừa chạm vào một điều gì đó rất thiêng liêng đối với anh.
***
Anh vẫn dừng lại ở mỗi ngã tư khi đèn đỏ, không bao giờ lách luật hay cố tình vượt đèn dù nhiều khi trên một đoạn đường chỉ có mình anh chạy. Và không bao giờ anh quên nói thương em.
Nhưng không biết bao lâu rồi, em không bận tâm đến lới nói ấy của anh nữa...
- anh quẹo phải đi, rồi mình đi đường tắt, em không thể trễ được!
- Nhưng đèn đỏ...
- Đèn đỏ được quẹo phải mà anh...
- anh có nói không được đâu, nhưng đèn đỏ, anh sẽ nói...
- thương em chứ gì, em biết rồi..qụeo đi anh..nhanh lên...em trễ rồi...
Anh không quẹo. Anh nhìn em trân trối. Cảm giác giống như anh đang không nhận ra em hay sao đó. Em biết mình vừa lỡ lời. Nhưng kiêu hãnh khiến em quên lời xin lỗi. Và em không ngờ điều đó khiến anh bước xuống xe với câu nói:
- Em tới đó một mình được mà đúng không, tay lái của em còn "lụa" hơn anh mà và em sẽ kịp giờ vì không mất thời gian dừng đèn đỏ, đúng không ?
Anh kết thúc bằng một nụ cười chua chát rồi bước lẫn khuất vào đám đông trong sự ngỡ ngàng của em. Nhưng em không hiểu sao lúc đó không đuổi theo anh mà vẫn rượt cho kịp cuộc hẹn cho ngày lên chức của mình. Vậy ra điều gì quan trọng với em?
Anh trượt khỏi quỹ đạo yêu em, hay em tự mình bước ra ngoài thế giới tình yêu của anh?
***
Và suốt một tháng sau đó, anh không một lần xuất hiện trước mặt em. Thỉnh thoảng anh nhắn tin hỏi thăm em , và chỉ dừng vậy thôi.
Anh giận em mất rồi. Mà em cũng chẳng buồn xin lỗi hay làm lành. Cơ bản, em không bao giờ nhận mình sai và quen được anh nhún nhường nên em hư mất rồi. Và em tin anh sẽ xuống nước trước.
Em giữ niềm tin ấy với sự kiêu ngạo của mình. Em giữ niềm tin ấy với những cuộc hẹn nhập nhằng giữa tình cảm và công việc. Quanh em nào có nỗi cô đơn, khi vây lấy em là biết bao những gã đàn ông quen thói đẩy đưa, chỉ riêng những lúc dừng đèn đỏ thì em mới thấy nhớ anh. Những lúc đó, mặc kệ đường đi về đâu, em sẽ quẹo phải bởi vì mấy chục giây đó, đâu có anh nói thương em!
Sự lo lắng của em chỉ đến khi một tháng tiếp theo anh thật sự biến mất khỏi cuộc đời em. Điện thoại cũng không liên lạc được.
Đến lúc đó, mỗi lần dừng đèn đỏ ,em mới cảm thấy cô đơn thật sự. Mấy chục giây mà sao dài như thế kỷ. Em cứ mơ về anh trên chiếc xe cà tàn sẽ trờ tới và làm em bất ngờ với câu nói quen thuộc. Anh sẽ chồm người và hôn em như buổi chiều hôm ấy...Em không quẹo phải nữa, em đứng lại đó chờ anh.
Nhưng cứ mấy chục giây này rồi mấy chục giây khác, anh không bao giờ xuất hiện.
***
Cuối cùng em cũng nhận được tin anh.
Tin ấy làm em ngất lịm.
Một tai nạn giao thông khủng khiếp đã khiến anh rơi vào hôn mê. Người ta nói rằng anh đã vượ tđèn đỏ khi một chiếc xe tải lao tới và hất tung anh lên không trung trước khi đập đầu xuống đất.
Việc anh còn sống đã là một chuyện thần kỳ.
Nhưng tại sao một người luôn dừng lại khi đèn đỏ lại một chạy nhanh vượt ẩu như vậy? Hay chăng vì không có em ngồi sau để anh nói thương em, nên mấy chục giây kia cũng khiến anh không đủ nhẫn nại?
Bạn anh nói cho em biết, hôm đó anh chạy về gấp là để đón em và làm hòa với em sau hai tháng anh giận mà còn buồn hơn người bị giận...
Em đứng ngoài phòng bệnh nhìn anh ngủ say như một đưa trẻ giữa mùi thuốc sát trùng và chiếc drap màu trắng.
Em không dám bước vào. Những cơn đau cứ vây lấy em, và sự hối hận khiến em không kìm được nước mắt.
Bây giờ chỉ cần anh tỉnh lại thôi, em sẽ từ bỏ tất cả để ngồi lên chiếc xe mà lúc này em mới biết đo là chiếc xe ba anh chở mẹ anh đi làm từ mấy chục năm trước.
Bây giờ chỉ cần anh tỉnh lại thôi, mỗi lần dừng đèn đỏ, em sẽ nói em thương anh...
Bây giờ chỉ cần anh tỉnh lại thôi, để cuộc đời em được tiếp tục đi bên anh, được anh yêu thương và chăm sóc, em sẽ không cứng đầu làm khó anh nữa. Em sẽ song hành cùng những thứ thuộc về cuộc sống của anh.
Giờ em nói tất cả điều này, có phải đã quá muộn màng rồi không ?
Anh nằm đó, em và cuộc tình này mãi mãi dừng lại phía sau đèn đỏ mất rồi...
***
- Tôi là ai? Cô là ai? Đây là đâu...?
- Anh..anh ..không nhận ra em sao..
- tôi đau đầu quá...Sao tôi không nhớ tôi là ai?
- Anh là người mà..mỗi lần dừng đèn đỏ,anh sẽ nói thương em...
Nguyễn Phúc Thụy Phiên

Cuộc sống giống như bộ phim nhiều tập nhưng có điều đặc biệt là diễn viên chính không bao giờ biết trước được kịch bản. Cũng như em không biết được, em- anh và cô ấy, cuối cùng ai mới là của ai?
***
Khi em hỏi anh, em và cô ấy, anh chọn ai? Anh bảo em ''ngốc nghếch, nói những điều linh tinh. Anh chỉ thích cô ấy như thích một người bạn còn em mới là người anh yêu''. Nhưng em không hiểu giữa yêu và thích đối với anh có khác biệt thế nào và cũng không thể biết em- anh và cô ấy, cuối cùng ai mới là của ai.
Có lẽ người anh thích, một ngày nào đó sẽ làm anh yêu, còn người anh yêu, một ngày nào đó sẽ trở thành người xa lạ. Người ta nói không yêu nữa có thể làm bạn nhưng họ không biết rằng bạn có thể trở thành người yêu nhưng nếu không còn yêu nữa thì chỉ có thể thành không quen biết. Nếu ai không tin điều đó á, hãy thử mà xem.
49415655
Anh nói anh chỉ thích cô ấy như thích một người bạn nhưng khi cô ấy đau, anh lại khóc, cô ấy vui, anh lại cười. Em hàng ngày có thể giả vờ cười, giả vờ nói nhưng đôi mắt em u buồn sao anh chẳng thể nhận ra?
Anh nói anh chỉ thích cô ấy như thích một người bạn nhưng đứng trước cô ấy, trái tim anh đang lỗi nhịp kìa. Đối với em, có ăn mặc lộng lẫy anh cũng coi như chẳng thấy gì. Anh bảo em ''ngốc nghếch, con trai trước một cô gái ăn vận xinh đẹp ai chẳng ngước nhìn''. Nhưng đứng trước cô ấy anh có nghĩ về em không mà sao đứng trước em, anh lại luôn nhắc về cô ấy. Anh im lặng không trả lời, vậy là em biết em- anh và cô ấy, ai đã thuộc về ai.
Anh biết không ngày em chia tay anh, em không khóc nhưng mỗi khi đêm về, đôi mi em hờ khép lại, những giọt nước mắt lăn dài mà không có cách nào ngăn. Anh biết không, trước khi ngủ, em luôn gối đầu trên chiếc điện thoại vì sợ tiếng chuông nhỏ quá mà em không nghe ra. Em mong anh sẽ gọi để thêm một lần nữa được nghe thấy giọng anh.
Thế nhưng đến một ngày rất lâu sau đó, ta tình cờ gặp lại, anh chào hỏi em, em lại nhếch miệng cười quay đầu bước đi.Có ai đó nói em sao lạnh lùng thế nhưng họ đâu biết rằng em quay lưng đi để cố gắng nín thật sâu ngăn không cho những giọt lệ đang ứ đọng nơi đáy mắt tuôn trào. Anh biết không, em không muốn anh nhìn thấy em yếu đuối.
Vì sao anh không thể yêu và thích một người mà cứ phải là hai. Có phải anh hết yêu em nên anh trở lại vị trí bắt đầu là thích một người khác. Nhưng em không trách anh, không hận cô ấy. Em chỉ ghét bản thân mình đã quá nặng ân tình với anh.
Nếu như em yêu anh ít đi một chút thì những góc phố ta từng hò hẹn, em sẽ không mơ hồ nhìn thấy bóng hình anh, những bản tình ca anh thích, em sẽ không tìm mua và những bức tranh anh vẽ, em sẽ không đốt bỏ...
"Anh sẽ không có được hạnh phúc" đó là lời em đã nói với anh. Vì em không đủ cao thượng để chúc anh hạnh phúc bên người. Em không đủ rộng lượng để tiếp tục làm bạn của anh. Nhưng nếu không còn là người yêu của em nữa thì hãy quên tất cả về em đi. Đó là điều sau cùng em muốn nói.
Happy birthday! Chúc anh sinh nhật vui vẻ!
 Ngọc Phạm Như

Tôi là đứa không biết trân trọng nên giờ hãy ráng mà chịu thôi. 
***
download
Tôi quen hắn và anh qua yahoo. Tôi quen hắn sau khi đã làm bạn trên yahoo với anh hơn 1 tháng. Cả 2 người ấy bằng tuổi nhau, nhưng do hắn là bạn của đứa bạn cùng phòng với tôi nên tôi cứ xưng tên với hắn, thậm chí là mi-tao. Với anh, tôi không xưng anh-em, mà cứ nói chuyện cộc lốc hoặc xưng mình-bạn (tuyệt nhiên không bao giờ xưng tên). Đối với tôi, hơn 1 tuổi chẳng nhằm nhò gì mà phải kiêng nể, cách xưng hô không quan trọng, miễn là mình thật sự tôn trọng họ.

Tôi biết hắn có ý với tôi. Dù là quen nhau qua mạng nhưng dù sao chúng tôi cũng hiểu thêm về nhau là nhờ cô bạn cùng phòng. Có thể nói là mức độ tin cậy cao hơn. Cô ấy cứ ra sức vun vén cho tôi và hắn mà tôi chẳng hiểu tại sao. Hắn là người Huế, đang là sinh viên một trường đại học ở Sài Gòn. Mỗi lần online, hắn đều chủ động nhắn tin trước cho tôi. Tôi cũng đáp lại một cách hờ hững, kiểu hỏi gì đáp nấy, không thừa không thiếu. Và điều đó khiến hắn nói tôi là đứa lạnh lùng, khó gần. Ngoài ra, tính tôi khá hiếu thắng và ngoan cố nên có tranh cãi về vấn đề gì, tôi luôn dùng những lí lẽ "hết sức cùn" của mình để đả kích hắn và giành phần hơn về mình. Vậy nên hắn kêu tôi chua ngoa, đanh đá. Hắn nói chuyện thoải mái, nhưng có vẻ khô khan. Nhiều khi chỉ chào nhau rồi sau đó là chúc ngủ ngon. Ngoài ra chẳng biết nói gì cả. Tôi cũng không thích nói nhiều nên cũng im im để mặc mọi thứ.
Tôi với anh, chẳng qua chỉ là những người biết nhau qua chat chit mà thôi. Ngoài ra chẳng có thêm nguồn thông tin nào.Anh nói anh đang là sinh viên một trường cao đẳng ở Nha Trang. Quê anh ở Hà Tĩnh, nhưng anh chuyển vào Tây Nguyên sống cùng bố và anh trai (do công việc của bố anh), chỉ còn mẹ và 2 em gái ở nhà. Anh học về nghệ thuật, có lẽ vì thế anh hát hay, đàn giỏi cũng là chuyện bình thường. Đã có lần anh đàn và hát cho tôi nghe. Anh biết chơi guitar và piano. Rồi sau hơn 2 tháng nói chuyện với nhau, anh nói thích tôi. Chìm nghỉm trong mớ cảm xúc rung động đầu đời xen lẫn sự đề phòng (mạng ảo mà) nên tôi đã không thể đáp trả tình cảm đó (vì tôi sợ đó chỉ là trò chơi của anh). Với tôi, đây là lần đầu tiên có người nói thích mình nên cảm giác thật vui và hồi hộp, nhưng thật tiếc, mặc dù cũng có chút cảm tình với anh, nhưng tôi đã không thể đồng ý. Chúng tôi chỉ đơn thuần quen nhau qua mạng trong một thời gian ngắn, chưa hề có một cuộc gặp gỡ nào mà. Cũng có đôi lần anh muốn tôi cho xem ảnh, nhưng tôi từ chối vì tự ti về vẻ bề ngoài của mình.Từ đó chúng tôi dần mất hẳn liên lạc, chủ yếu là do anh off nick và chặn liên lạc của tôi. Và cũng từ đó, tôi chẳng còn thiết tha việc cố gắng liên lạc với anh nữa, mặc dù thực sự tôi nhớ anh.
Mọi chuyện cứ tiếp diễn bình thường, chỉ là việc tôi online yahoo không còn thường xuyên như trước, vì giờ không có anh nữa. Tôi bắt đầu thấy nhớ anh và muốn liên lạc nhưng không thể. Tôi kìm nén cảm xúc đó lại. Còn với hắn, tôi cũng ít nói chuyện dần. Một thời gian sau, tự nhiên anh liên lạc lại với tôi. Chúng tôi nói chuyện như những người bạn lâu ngày không gặp. Thời gian sau nữa, tôi nói thích anh. Đó là lần đầu tiên một đứa con gái nhút nhát như tôi lấy hết dũng khí để nói ra những lời đó. Im lặng chờ đợi câu trả lời từ anh. Nhưng anh không có lời đáp trả. Tình trạng đó cứ tiếp diễn. Giữa chúng tôi vẫn có sự liên hệ nào đó, nhưng không rõ ràng. Tôi cũng mặc kệ mọi thứ. Rồi lâu sau nữa, bỗng dưng tôi thấy không còn thích anh nữa, có liên lạc thì tôi có thể nói chuyện khá thoải mái và tự nhiên vô cùng. Tôi biết mình đã vượt qua cơn cảm nắng ấy.
Với hắn, tần suất liên lạc giảm dần theo năm tháng. Khoảng vài ba tuần hoặc thậm chí có khi vài ba tháng mới gửi cho nhau 1 tin nhắn. Thường thì hắn chủ động trước. Trong suốt hơn 2 năm, tôi biết hắn âm thầm dành tình cảm cho tôi, nhưng hắn không như anh, nói toẹt ra rồi thôi. Hắn hỏi thăm khi tôi ốm, hắn tặng quà "bất ngờ" cho tôi vào dịp sinh nhật, hắn còn tìm hiểu cả sở thích của tôi nữa. Có lần hắn về quê ăn tết và nói muốn gặp tôi, nhưng lúc đó tôi thấy không thể gặp hắn được (tự ti về bề ngoài) và thế là tôi tránh mặt. Hắn nhờ cô bạn cùng phòng đưa cho tôi thỏi bánh Oreo- là loại bánh tôi thích. Tôi nhắn tin cảm ơn hắn và xin lỗi về chuyện hôm nay. Hắn chẳng trách gì tôi cả, chỉ nói bâng quơ gì đó. Tôi nhớ dịp sinh nhật của hắn cách đây 1 năm (sắp tới sinh nhật hắn nữa rồi), tôi gửi tin nhắn chúc sinh nhật hắn và hỏi hắn "con muốn ước gì không, ta sẽ giúp con hoàn thành tâm nguyện nếu có thể" kèm theo là những icon mặt cười như trêu hắn. Lúc sau, tôi nhận được tin nhắn hồi đáp: mình hẹn hò nhé. Ôi thôi, tôi cảm thấy mặt mình nóng ran. May mà chỉ là đọc tin nhắn thôi đó. Tôi im lặng, rồi trả lời "làm bạn thế này chẳng phải tốt hơn hay sao?" Hắn lại im lặng và chúc tôi ngủ ngon. Có nhiều lí do khiến tôi không thể đồng ý tình cảm của hắn, mặc dù lúc này tôi đã bị rung rinh trước sự chân thành của hắn rồi. Tôi muốn xóa sạch mọi thứ về anh trước khi tiến tới một tình cảm mới.
Thời gian cứ thế trôi đi chầm chậm. Mọi cảm xúc đặc biệt dành cho anh đã hầu như không còn nữa, mà thay vào đó tôi lại thấy nhớ hắn khi hắn chẳng thèm liên lạc cho tôi trong một thời gian dài. Tôi nhớ những lần đầu khẩu nảy lửa và hắn "tự ái" chẳng thèm đáp trả tin nhắn xin lỗi của tôi. Tôi nhớ thỏi bánh Oreo của hắn, nhớ lần hắn hát cho tôi nghe khi tôi bảo "hôm nay chán, muốn ai hát cho nghe bài gì đó", nhớ những câu nói mang tính "độc mồm" của hắn nhưng đầy sự quan tâm...Và tôi còn nhớ sự ngượng ngùng của lần đầu tiên gặp nhau và cả những lần thứ 2, thứ 3. Chúng tôi chỉ mới gặp nhau 3 lần. Một lần gần đây nhất, hôm đó tôi bận thi học kì, mà hắn lại có việc lên Huế nên hắn hẹn gặp tôi. Lúc đó tôi ra ngoài học bài, quên mang điện thoại theo, khi về thấy mấy cuộc gọi nhỡ của hắn thì gọi lại hỏi. Hắn bảo đang ở Huế, có thể gặp hắn chút không? Tôi nói "không được, chiều nay đi thi rồi". Vậy là hắn nói "vậy thôi" rồi cúp máy. Đó là lần thứ 4 suýt gặp nhau. Tôi chẳng hiểu chính mình. Lúc đó thực sự tôi muốn chạy ra gặp hắn lắm...nhưng có gì đó ngăn tôi lại.
Từ đó đến giờ hầu như hắn chẳng còn liên lạc gì với tôi. Còn tôi thỉnh thoảng có chủ động nhắn tin hỏi thăm hắn và đã có lần do không kiềm chế được cảm xúc tôi đã nói với hắn "ê, hẹn hò đi". Hắn kêu tôi "đừng có đùa bà". Ừ, với hắn chắc những lời tôi nói chỉ là trò đùa thôi. Tôi cười trừ cho qua "ừ, chọc chơi đó hehe". Đến lúc này, tôi mới biết, mình thích hắn thật rồi.Tôi vấn ấm thầm theo dõi hắn trên facebook hoặc qua những người bạn của hắn. Có đôi lần tôi bóng gió về tình cảm của mình dành cho hắn, nhưng hình như hắn không hiểu được thì phải, hắn cứ cười cười với vẻ không nghiêm túc khiến tôi bực mình. Thế là hết nói chuyện. Lần gần đây nhất, tôi đã thẳng thắn nói với hắn rằng: tao thích mi đó. Đợi lúc sau, hắn trả lời "t không xứng đáng với tình cảm đó đâu". Vậy là hết. Tôi còn gì để nói. Có những ngày mưa tôi nhớ hắn cồn cào, muốn gọi để nghe hắn nói, nhưng không dám. Có những đêm một mình tôi lại nghĩ về hắn và thấy muốn khóc biết bao. Những lần tôi thấy cô đơn, bực bội hay buồn chuyện gì đó đều muốn gọi ngay cho hắn để giải tỏa...nhưng tôi đâu thể làm thế chứ.
Tôi là đứa không biết trân trọng nên giờ hãy ráng mà chịu thôi. Tôi đã hứa với hắn sẽ ngừng thích hắn nên tôi phải cố gắng thực hiện lời hứa đó. Tôi đã nói sẽ coi hắn như những người bạn bình thường nên tôi phải làm được điều đó. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!!!

Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn.
***
Đã một hai hôm nay ông già không ăn gì. Ông chỉ mần thinh nép trong góc nhà và tức tưởi khóc bằng những giọt nước mắt căng mẫm của một gã vốn dĩ vô hồn. Trong óc ông lúc này chỉ hiện về những bóng dáng đã mất màu về một người đàn bà. Người đã lấy đi của ông ý niệm duy nhất còn sót lại của một con người. Ông trở về từ mậu ngộ của tuổi trẻ, đổ vỡ trong sự nghiệp, cùng quẩn trong hôn nhân, rồi ông "mồ côi vợ".
Ông đang mê đắm tìm vợ trong cõi tuyền đài vô hình thì thoáng rùng mình bởi ánh mắt bé Thu Vang. Con bé chỉ kịp nhìn thoáng qua ba rồi lặng tăm sau vách tường hoen mùi phấn viết. Ông nhận ra con bé giống mẹ nó lạ kì, giống từ đôi môi mấp máy đến cả vẻ lạnh lùng như tuyết núi. Ông ta vùng dậy, chạy như lao xuống nhà dưới, ôm chầm con bé từ sau và nghiền nát nó bằng đôi tay thô ráp.Con bé im lặng nhưng cố dùng hết sức mình để đẩy lực ép kia ra. Rồi theo quán tính, nó xô ba nó ngã đùng, nhìn bằng ánh mắt căm hận. 16 tuổi, nó biết thế nào là mất mát, là đau, là bế tắc, tuyệt vọng. quá phũ cho một tâm hồn đang lớn. Uất thương kìm nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa ra thành tiếng. con bé khụy xuống, bó gối và khóc như một đứa nít đòi quà. Tiếng khóc to và dữ dội như một trận càng của nước mắt. ông già chỉ kịp định thần rồi ngồi bên con bé, gã không biết nên dùng tay hay dùng lời để lau nước mắt cho con. Cả hai thứ kia đang bức rức rồi ông vỗ về nhẹ lên vai nó:
- Ba xin lỗi ! là do ba nhớ mẹ. con gái của ba ngoan nào. Mày vẫn còn ba!
- Ông im đi- con bé gằng giọng- mẹ mới mất thế mà ông đã...
- Không phải như con nghĩ đâu. ừ nhưng mà..à ba sai. Ba xin lỗi
Nước mắt ông cứ trào xuống nơi cuống họng. Ông thấy đắng lắm, đau lòng lắm vì chính ông cũng không hiểu mình đã làm gì trước đó. Ông đã làm tổn thương đứa con gái bé nhỏ của mình, ông quên bẳng đi nó là kí ức của vợ chồng ông. Là điều duy nhất giữ chân ông ở lại thế giới nhỏ bé này. Chưng hửng với những giọt nước mắt tội lỗi, ông bỗng thấy mình sao khác xa con người quá, thua cả con động vật khi quên cả máu mủ ruột rà. Gã dùng sức ôm gọn bé con vào lòng, vổ nhẹ lên vai nó, từ từ kìm chế sự vùng vẫy kháng cự từ sợ hãi của con bé bằng tình thương của tình phụ tử. Ông nói những câu an ủi và hai cha con cứ khóc mãi tới tận chạng vạng mới thôi.
Những ngày sau đó dường như con bé cũng nguôi ngoai, nó chịu mời ba nó ăn cơm, chịu kêu ba vớt giùm cái gàu rơi tõm xuống giếng sâu. Nó hiểu và thong cảm bởi vì nó từng ganh tị với tình yêu mà ba má nó từng có, nó biết ba nó sẽ hụt hẫng hơn cả nó, nó không trách ba mà trách sao ông trời vô tâm với ba con nó. Mùi hoa sữa thơm nồng đầu phố báo hiệu sinh nhật nó về, sinh nhật năm nay lạnh, chỉ có hai cha con và mùi hương trầm của mẹ lang tỏa khắp căn nhà đã vắng nụ cười từ lâu. Ông khó khăn lắm mới cất giọng lên được, ông chúc sinh nhật 17 của con mà mắt cứ nhắm nghiền lại, ngăn không cho xúc động trào ra. Con bé cứ nhìn đăm đăm vào bức ảnh thờ của mẹ, nói như thất thần:
- Ba định khi nào lại vào bãi? Ba không vào thì lũ ấy lại chẵn chịu làm gì đâu.
Ông mở mắt :
- Ba định nhờ cậu con trông giúp, phải qua 49 ngày của mẹ thì ba mới đi được, chuyện làm ăn của ba mày đừng lo.
Con bé cầm đũa khua khua vào chén nghe tách bộp:
- Con hỏi cho biết thôi!
Hai cha con lại chìm dần vào không gian tĩnh lặng, không ti vi , không nhạc dội như trước, chỉ có những âm thanh của bát đũa, tiếng tàn hương rụng và tiếng thở ngắt nhịp của người.
Qua 49 ngày của vợ thì ông đi thật. Ông để lại cho con gái ít tiền tiêu vặt, dặn rằng cuối tuần ông sẽ ra, trông nhà cửa, lo ăn ún và học hành đàng hoàng, cẩn thận, có việc gì cứ gọi cho ba không thì gọi cậu. Bãi vàng xa nhà khoảng 20 cây số về phía rừng trong đó cũng đông và tấp nập, đó là nguồn nuôi sống cho gia đình ông, nó giúp ông chạy chửa cho căn bệnh tim của vợ, nó giúp ông nhiều thứ...
Con bé cố giữ gương mặt bình thản nhất để tiễn ba. Nó đủ lớn để tự lo được cho bản thân mình. Nhìn lên những nhánh sầu đâu đầu mùa gió, rồi nghe tiếng xe máy biệt tăm ra khỏi ngõ lòng. Cứ thế, đã một tháng trôi qua mà ba nó vẩn chưa về, chưa bao giờ Thu Vang ngóng trông như thế. Đi học về tranh thủ tạt qua hàng sén bà già đầu ngõ, mua vội gói mì tôm rồi lại ngồi trước cửa chờ đợi. Nó chẳng buồn nói với cậu làm gì, gã say sỉn triền miên, dây dưa chỉ thêm khổ. Thu Vang không nghĩ là ba nó gặp điều gì bất trắc mà nó chỉ sợ ba nó lại bỏ nó trơ trơ mà đi biệt xứ như những khi mẹ còn sống. nghĩ tới đây thì con bé không nghĩ thêm gì được nửa. Gương mặt tái mét đi và đôi mắt sâu hắm trở nên vàng vọt. căn nhà trống huơ trống hoác, con bé nép mình trong cái ổ ấy. Nó không nói chuyện với đám bạn, cũng không giao tiếp với bất kì ai, trừ trên lớp cô bảo trả bài, hoặc có nói cũng dùng những câu đặt biệt và ngắn gọn tới mức thô lỗ. Đôi lúc nó giống người câm.
Cuối tuần, nó quyết định ra mả thăm mẹ. Con đường sao mà dài, mà rộng. Nó như mất phương hướng. Sao mà có người sinh ra đã được sung sướng, còn nó cứ phải đối diện với những thứ tồi tệ đến thế này! Nó biết bám víu vào đâu khi bây giờ nó hệt một đứa mồ côi, nó phải sống tiếp như thế nào. Bỗng dưng nó căm hận những người sinh ra nó, nó muốn bóp chết cái kẻ đả bỏ nó bơ vơ. Cáu xé với mặt đường đầy cát, nó như con mèo đi hoang tội nghiệp, nhếch nhác, gướm ghiếc. Rồi bỗng nghe một tiếng gì đó như tiếng đồng loại, len lỏi qua những ngôi mộ cũ xệch, nó sững người. thì ra nó còn có trái tim, vì bây giờ tim nó đang loạn nhịp, bối rối. nó đặt tay lên vai người lạ...
***
... Những tiếng tút tút quen thuộc, nó không liên lạc được với ba. Nó cố gắng bấm nút gọi lại va chờ đợi. Dường như cô bé đã vươn mình ra khỏi cái hố sâu hắm kia, đã có mục tiêu gắng gượng. Nó muốn xin phép ba về điều ấy. Đáng lẽ ra nó đã không như thế, nhưng từ những đồng tiền tiêu vặt ba nó gửi từ rừng ra, kèm theo lời dặn dò quen thuộc, không nói lí do bám trụ trong bãi vàng lâu đến vậy thì nó đã hiểu được vì sao trên đời này có cái tình khó cắt nghĩa, nhưng được gọi tên là cha con.
Những ngày thôi buồn, không phải giặt áo quần và cũng chẵng phải đi chợ. Nó bỏ ngoài tai những lời xì xầm của hàng xóm. Nó học khá lên và biết vui với những gì mình có. Nó thôi không bi lụy nữa. Mẹ nó mất mới có hơn ba tháng mà nó đã thế này tính ra cũng hơi bất hiếu, nhưng nếu Thu Vang cứ buồn liệu mẹ nó trên trời cao có an lòng. Những cơn mưa dầm rả rích kéo về, bầu trời đen kịt. nó có cảm tính rằng hôm nay nhà nó vui. Có cái bóng to to cao cao kéo theo tiếng xe máy nổ lặm nước. Cái bóng xé toạt màng mưa, gạc chân chống và tiến vội đến lau nước mắt cứng khô giận dỗi của con bé...: "ba về rồi!". nhưng ông già hếch hoác giống người rừng với đám tóc dài bùi xùi, hàm râu thiếu dao lam kia lại kịp sững sốt bởi ... người lạ!
Con bé ngồi day day bàn tay ba nó, lau khô mái tóc bẩn và vón lại kia . Còn người đàn bà chỉ im lặng mà nhìn xuống quai dép đứt của mình. Ông già vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, ông không muốn hỏi con bé lúc này vì sợ làm người kia khó xử. nhưng rõ ràng người kia không có vẻ gì là giống một người khách cả. Ông không thể đoán nổi bà là ai. Ông mở lời :a
- Do điện thoại ba hết bin nên ba không điện thoại cho con được. Ba định làm xong hầm rồi cho quân về nghĩ chứ mùa này làm vàng nguy hiểm lắm, tháng trước có vụ sụp hầm 2, 3 người chết rồi.
Con bé vẩn im lặng.
- Con ở nhà có gì mới không?
- Con tưởng ba đi luôn không về nữa-con bé móc dỗi
Người đàn bà dường như thấy sự dư thừa của mình nên đứng nhẹ dậy và đi luôn xuống nhà bếp. Cô bỗng nhớ đứa con gái nhỏ bé tội nghiệp đã nằm gọn dưới nấm đất ở nghĩa trang. Khói cay hay gì mà nước mắt cô đã nhòe cả hai bên gò má. Có gì đau xót hơn khi một người mẹ phải bất lực nhìn con ngừng thở trong vòng tay. Cô lấy hết số tiền tích góp bấy lâu. Bán cả căn nhà mà cô đã phải bỏ biết bao đêm ăn nằm với nhiều loại đàn ông mới có được để cứu lấy hơi thở đứa con bé bỏng. Vì thương con nên mới lạc lõng giữa một nơi không người thân thích. Cô phải trốn khỏi khỏi cái chuồng giam hãm cô suốt bao nhiêu năm, tình yêu coi cô như một con ở, chứng kiến cảnh chồng mình với biết bao nhiêu người đàn bà lạ mặt, cô không biết rằng con cô sẽ lớn lên như thế nào.
Nhưng quái ác rằng vừa thoát khỏi nơi u ám kia thì cô biết con mình bị bệnh suy thận. Cô bé 9 tuổi phải đối diện với sự đau đớn dày vò. Người đàn bà chỉ biết dấn thân vào cõi u mê mới hi vọng cứu sống con mình. Có gì hay đâu khi chính cô cũng đang dần đểu giả với cuộc đời. cô muốn sống tốt nhưng ông trời nào cho cô sống tốt. Có những thứ lực bất tòng tâm, hay chính cô với bản năng một người mẹ phải làm bất cứ điều gì để cứu lấy con mình, dù là tồi tệ nhất. Cô đang mắc kẹt trong hổn loạn những cuộc giao tranh tâm lí. Cho đến khi tất cả lụi tàn, mầm sống duy nhất của cô bỗng bị bão tố quật ngã. Giá như ông trời biết cô khóc như mưa khi nhận ra con mình tắt thở, giá như ai đó biết rằng cô đã như chết đi một nửa linh hồn, giá người chồng tàn bạc của cô đến ôm cô và chia sớt cùng cô nửa phần đời cơ cực, giá như cô mất trí thì đã đở phải đau... đau sinh ra con, đau nuôi con, đau mất con. Có người đàn bà nào bất hạnh đến ngột thở như cô không?
Rồi cô gặp Thu Vang, một cô bé có trái tim sáng rỡ. Là người duy nhất vô tình không biết đến quá khứ mà chịu chia sẻ và ôm cô bằng nhiệt thành rừng rực. Cô biết ngay rằng con bé cũng đang gặp một sự cố lớn trong đời, và cũng đoán ngay ra được sự cố ấy là mất mát khi cuộc hội ngộ diễn ra tại nơi đất trống tha ma. Nó lắng nghe cô hàng tiếng đồng hồ. Và như một cuộc trao đổi dàn xếp, cô lại phải lắng nghe nó khóc. Hai tâm hồn đồng điệu, hai trái tim khát sự chia sẻ đã gặp nhau. Vốn dĩ cô không còn nơi nào để đi nên mới có mặt và sưởi ấm cho ngôi nhà này. Nhưng bây giờ Thu Vang không còn mồ côi như nó nói nên cô chẳng còn lí do gì mà ở lại đây. Cô nhận ra chỉ mình cô là đơn độc. Đời người đàn bà cô đơn nên đi đâu cũng cô đơn.
- Rồi mọi chuyện sẽ ổn.- cô tự an ủi lấy mình.
Một bóng dáng hèo hụt tập tễnh đang cắt mưa và đi. Thu Vang không nhận ra vì cô bé đang mải mê kể cho ba nghe về "người lạ", ba không nói gì, chỉ thấy thương vợ, trong thâm tâm ông lúc này chỉ muốn vỗ về người vợ đang sục sôi lên vì con gái kêu thương một người đàn bà khác. Vì ông là cha nó nhưng nó lại gọi một người ông không quen là mẹ. Có đáng không khi mẹ nó chỉ mất vỏn vẹn 65 ngày. Nhưng nếu ông không đồng ý thì con bé sẽ cẫng lên và không bao giờ cho rằng ông thương nó. Rồi hàng xóm sẽ nghĩ sao về ông khi chưa đoạn tang vợ mà đã sống chung với con đàn bà khác. Thậm chí lai lịch người lạ kia ra sao ông còn không rõ. Nhưng rồi Thu Vang sẽ sống như thế nào nếu ông lụi cây hi vọng của nó xuống đất... Những ý nghĩ cứ như ma trận lởn vởn trong óc ông. Rồi ông nghe thấy tiếng con bé la to thường thược:
- Mẹ ơi! Mẹ đi đâu?
Vội vã ông chạy về phía con bé. Rồi lao nhanh ra ngoài trời. Ông lôi xềnh xệch bà ta vào ngõ nhỏ khuất nhà ông. Hai người thì thầm gì mưa to nghe không rõ. Chỉ thấy ông đưa cho người lạ mớ tiền ướt sũng rồi cùng nhau về. Những đồng tiền như là cái cớ đưa người đàn bà về với con người thực lương thiện. Cô ngoái đầu nhìn theo những đồng bạc đang trôi mà ông già chẵng hề hay biết. Nhủ thầm rằng: "trả về cho đất rồi, làm lại cuộc sống mới tôi ơi"...
Đông Giang mưa, 14/10/2014.

Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra.
***
Làng Bãi Trạm nằm về phía hạ lưu con sông Bình Thiên, một con sông nhỏ nhưng dài, mát xanh và sâu hút. Ngôi làng nằm trọn trong vòng tay dòng sông êm ả. Quá khứ êm trôi, tương lai tuần tự, một ngôi làng khoan thai giữa đời nhộn nhịp. Cũng bởi người làng đều là những người lao động vui với công việc chân tay,không ai so bì với ai, họ chung một màu áo,chung những bữa ăn,những niềm vui ngày mùa. Nên, làng yên ả như bao đời nay vẫn thế.
Trời vửa hửng sáng, tiếng cưa gỗ đã xoèn xoẹt vang lên rồn rã.
Mấy người làm đồng đưa mắt nhìn nhau :
- Hôm nay ông Năm làm mộc cơ đấy, sắp bão to rồi đây. Haha !
Những giọng cười sảng khoái làm mấy con chim sẻ giật mình bay vụt lên, bám vào cành cao rồi ngáo ngơ nhìn xuống.
Nhà ông Năm nằm nơi ngõ cụt,gần sông nhất làng. Mang tiếng làm mộc nhưng ngôi nhà ông ọp ẹp những mảnh gỗ mỏng ghép vội từ lúc ông mới ra ở riêng. Đến nay cũng đã hơn chục năm mà ông Năm vẫn không màng tới việc thay nó.
Ông làm mộc rất đẹp, ai cũng công nhận điều đó. Nhưng từ khi làm khách chờ mãi mà không mang đồ đến sau khi nhận gỗ thì hiếm thấy ai thuê đến ông Năm nữa.
Người làng bảo, thời còn trẻ ông Năm là người duy nhất học tới hết cấp ba, nhưng cái bầu của bà Loan đã giúp ông có gia đình sớm, ghìm chân ông lại nơi đây.
Bà Loan là một người khờ khạo. Có lần nhà hết gạo , ông Năm đưa cho vợ tiền vừa đủ đi đong cho vài tuần trước ngày gặt, vậy mà lúc đi chợ về, bà Loan giơ cao xâu cá, nước chảy cả vào ống tay, chui tọt vào bầu ngực nhưng bà thì cười rõ nham nhở :
-Bố chúng nó xem, gạo hôm nay chẳng ai bán, mà tui mua được xâu cá rõ là rẻ nhé!
Thế mà trước đây, lúc còn gạ gẫm bà Loan, ông Năm thích thú cái sự khờ của bà lắm.
Đận ấy cả nhà đói lả. Lúc đó ông Năm mới có ba đứa con gái, đứa con gái nữa là Tâm còn chưa sinh ra. Cả nhà ăn cá với khoai được hai ngày, ba tuần sau ăn khoai với sắn, mấy ngày trước khi cả nhà ngày gặt lúa chín non thì nhịn đói.
Gặt được lúa về vài tuần, bà Loan đẻ Tâm.
Ông Năm chẳng thèm nhìn mặt con, say mèm chửi bới :
- Sống làm con ma đói, chết làm con ma khát ! Huhu haha ...
Giọng ông lõm bõm trong tiếng mưa, lọt thỏm trong tiếng sấm nhưng vang dội trong tâm trí của ai nghe qua câu nói đó.
Câu nói nhắc người đàn ông kiếm lấy một thằng cu nối dõi, nhắc người đàn bà nhiệm vụ của mình, và nhắc những đứa con gái biết thân biết phận chớ mà cãi lời cha mẹ...
***
Tháng 8 âm lịch năm ấy, trời mưa to dai dẳng, sấm nổ ầm ầm, bão đã về ở đâu đó và rồi cơn lũ đang hoan hỉ tràn vào làng. Bọt vàng đục reo vui, ai nấy lo lắng , nước xông xáo tràn bờ đê, cả làng khiếp đảm, nước đắc thắng ngập đầu người, cả làng leo lên nóc nhà cầu nguyện. Ông Năm miễn cưỡng tỉnh táo trong mấy ngày lũ. Chắc lâu rồi ông mới có thời gian để nhìn kĩ vợ con đến vậy.
Đứa đầu của ông tên Trinh, năm nay tầm mười bảy. Đứa con gái tuổi ăn tuổi lớn khòng khoèo những tay với cẳng, răng nó hô lạ, cả mấy đời nhà ông nào có ai hô như thế. Ông nghĩ bụng. Đứa thứ hai tên Ly mới mười ba tuổi, nó vừa mới lớn, cao vừa chạm ngực ông. Ông Năm nhìn con, ngực đứa con gái mới lớn của ông nhú lên sau lớp áo nhàu nhĩ bẩn nát. Ông chợt thấy nước mưa chua chát khi quay sang nhìn vợ đang rung đùi bẻ miếng bánh tráng, kế bên là đứa thứ ba cũng vừa ba tuổi đang bám lấy đùi mẹ, nhìn nó chỉ thấy mỗi cái bụng. Không rõ là thứ giun gì làm bụng nó to như thế. Còn đứa út mới biết lẫy đang nút lấy nút để núm vú nhăn nheo như trái táo khô của mẹ.
Ông bó gối nhìn dòng nước, ước chi nó dâng lên cao nữa, cao nữa, cao cho khỏi thấy mặt trời vào ngày mai.
Cả đêm, trời đã tạnh mưa hẳn, nắng đã lên lấp ló , nước đã rút bớt nhưng vẫn ứ ngự chẳng thấy lối đi. Tiếng khóc rền rĩ của đứa út làm ông Năm tỉnh dậy. Đúng là lâu nay ông ngủ được tới trưa là nhờ rượu. Ông uể oải ngồi dậy, vừa dụi mắt nhìn rõ xung quanh thì bị một vật từ phía giữa dòng sông trôi vào làm cho sợ hãi mà ngã ngửa ra sau.
Một cái hòm. Một cái hòm mới tinh, và đã đóng nắp.
Phải một lúc sau,ông Năm run rẩy ngồi dậy, lay lay bà Loan nói hổn hển :
- Dậy, dậy mà xem cái gì kìa!
Bà Loan uể oải trườn người ra , nhìn theo hướng tay chồng chỉ rồi giật nảy lên và co rúm người nấp sâu vào cuối mái nhà:
- Cha mẹ ơi, ma, ma !
Lềnh bềnh trên nước, cái hòm gần như chỉ nổi phần nắp. Hẳn là có thứ gì nặng trĩu bên trong. Màu gỗ cho người ta thấy nó không có vẻ gì đó là một cái hòm bị xoáy nước lột lên từ ngôi mộ nào đó. Cái hòm mới như thể vừa được đóng vài ngày, và tất nhiên nắp hòm cũng chỉ mới đóng đây thôi.
Ông Năm run rẩy nhìn nó toát hết mồ hôi, lấy thanh gỗ khều cái hòm vô sát nhà rồi toan giơ cánh tay khòng khoèo ra kéo nó vô sát mái nhà.
Bà Loan thấy thế vội la toáng lên :
- Ông điên hả, đẩy nó đi, đẩy nó đi. Nó ám bây giờ !
Ông Năm quay lại ngủng ngoẳng :
- Không phải người , người thì nó đã bục nắp ra rồi. Tối qua còn mơ thấy điềm...
Ông Năm chẳng buồn nói tiếp, chậm rãi kéo cái hòm nặng trĩu vô trong mái nhà. Mấy đứa con ngơ ngác nín thở nhìn vào chiếc hòm kỳ lạ đang được đôi tay của cha chúng ôm chặt.
Mái nhà hình tam giác, xiên vẹo theo một số hướng, chật hẹp, nhưng không hiểu sao cái hòm được ông Năm kéo vô dễ dàng, nó lọt thỏm ở giữa. Trong nhà, những cặp mắt tò mò của vợ con ông chứ nhìn chằm chằm vô cái hòm như muốn dùng ánh mắt lật tung nắp hòm lên ngay tức khắc. Ý nghĩ toát ra từ ánh mắt là vậy nhưng chưa đôi tay ai dám đụng vào nó. Ông Năm tặc lưỡi :
- Cùng lắm là cái hòm đựng thóc giống khỏi nước vô, có ai mới chết đâu.
Ông nói ra miệng nhưng như thể chỉ để chính mình công nhận điều đó. Nói xong, chẳng cần ai đồng tình, ông Năm bấu cả mười ngón tay vô nắp hòm, từ từ kéo nó ra hai phía. Nắp hòm mới hé lên từ một góc, vừa đủ để khí trong chiếc quan tài chui ra.
Cái mùi tanh nồng tởm lợm chẳng ai mong đợi xộc vào không khí, một mùi vừa lạ, vừa quen. Quen vì mùi này tựa tựa cái mùi một con cóc chết hay một quả trứng ung, lạ vì rõ ràng đó không phải là những mùi đó.
Ông tái mặt, đưa mắt sang nhìn bà Loan đang sợ sắp xỉu rồi lại đứng bần thần nhìn nó.
- Đằng nào cũng lỡ rồi !
Lần này ông Năm nhìn thẳng mặt vợ rồi nói.
Đoạn, ông dùng hết sức mở nhanh nắp hòm ra. Một nửa chiếc hòm đã lộ miệng, cái nắp cũng đã trồi hẳn lên. Ông Năm gồng tay đẩy hẳn cái nắp trượt ra sau.
Bí mật đã thôi khiêu khích trong bóng tối, nắp hòm đã rời hẳn khỏi vỏ. Thứ mọi người tò mò, sợ hãi đã lồ lộ dưới ánh nắng mặt trời sau bão. Và kì lạ thay, nó cũng phản chiếu lại ánh sáng mặt trời một màu vàng chói mắt không kém.
Một cái hòm đựng đầy vàng.
Không, một chiếc rương vàng. Mà giờ nó là gì không quan trọng nữa, kho báu bên trong đã biến nó thành một thứ ai cũng mơ ước được nằm vào.
Bà Loan rú lên, chạy như bay tới cái hòm, ngồi uồm xuống,tì ngực vào thành gỗ, hươ hươ hai cánh tay vào cái hòm bóc từng nắm vàng lên rồi thả xuống, bà cười ha hả, quai hàm mở to hết cỡ rồi ngửa cái mặt đang biến dạng bởi khoái cảm tột độ đến dị hợm mà hét to với thần linh :
- Ơn trời, ơn trời, hô hô hô , ơn hô hô ha ha...
Trái với bộ dạng của bà Loan và mấy đứa con, ông Năm đứng chôn chân bên cái hòm, cơ mặt co giật chầm chập từng cơn. Ông không tin nổi vào mắt mình, ông vẫn thấy mấy cảnh kì dị như vậy nhưng hình như mấy hình ảnh đó chỉ có khi ma men dẫn lối ông xem mà thôi.
Sau một hồi bần thần nhìn nó, ông xiết tay vào nhau, rồi cũng ngửa mặt lên trời, nói một câu gì đó, giọng ông Năm rít lên như lời hoan hỉ của con rắn trước lúc vồ mồi. Ông quát lớn :
- Xê ra!
Giọng ông Năm méo mó bởi khuôn miệng đang cố nín cười.Đoạn, ông khua tay vô đống vàng ngễu nghện trong hòm. Cánh tay dài của ông chạm tới đáy. Đang bay lên đâu đó bởi sự va chạm giữa bàn tay với những miếng vàng, bỗng mặt ông Năm sa sầm lại.
Ông Năm rút bàn tay của mình ra, màu máu, màu huyết tương tạo thành một màu cam nhơn nhớt đang rin rít trên mấy ngón tay của ông. Tim đập dồn dập từng cơn, ông Năm cảm thấy con tim mình như trồi ra,chạm sát vào da ngực. Ông Năm chẳng buồn nhìn lên gương mặt tím tái vì sợ hãi của bà Loan và đứa con lớn, ông thò tiếp tay xuống chỗ lúc nãy chạm phải vật đáng sợ đó rồi mò mẫm kéo nó lên. Ông đứng lom khom để lấy sức, ai ngờ thứ đó không nặng như ông tưởng nên bị chính sức mình làm cho ngã ngửa ra sau.
Trên tay ông là một cánh tay của người đàn ông khác. Đoạn áo sơ mi còn lại trên cánh tay toát lên một vẻ giàu có phi phàm với tấm vải lụa là, thẳng nếp và mịn màng. Trên bàn tay còn đeo một chiếc đồng hồ vàng nạm những viên đá trắng đang khoe sắc đủ màu dưới ánh nắng mặt trời. Bàn tay của giới quý tộc nhìn từ năm ngón tay thon dài, trắng trẻo đến khuỷ tay vẫn đẹp đẽ, sự sang trọng có chết đi vẫn đẹp đẽ. Chỉ đến đoạn giữa bả vai và khớp giữa, mảnh thịt tái tái, đỏ đỏ bám èo ọt vào ống xương trắng đang dần thối rữa mới làm cho người ta ý thức lại. Đó vẫn là một cánh tay lìa khỏi xác gớm ghiếc.
Ông Năm sợ hãi gạt cánh tay ra rìa của mái nhà. Rồi nhanh chóng lấy hết sức mím môi nhấc nắp hòm lên đậy lại. Bà Loan và mấy đứa con lại vẽ ra những bộ mặt hệt như lúc chiếc hòm mới tiến vào. Ông Năm ngồi bệt xuống sàn ẩm ướt,vò đầu,nhìn xuống sàn qua đầu gối. Miệng rít lên những thứ âm thanh không ai hiểu nổi. Bỗng, ông Năm đứng phắt dậy, bước những bước chân nặng trĩu, trọng tâm chân dồn hết lên ngón. Mấy ngón chân bấm chặt lên sàn nhà đi tới trước cánh tay. Ông Năm đứng trước cánh tay, bàn tay ông nắm chặt,mấy ngón tay tựa hồ cắm vào da thịt, ông quắc mắt quay lại hét lớn :
- Tao cấm đứa nào léng phéng chuyện này.
Mấy đứa con sợ hãi luống cuống gật đầu rối rít. Bà Loan nhìn theo chồng không khép miệng lại được, nhễu cả nước miếng.
Ông Năm vừa dứt lời, quay phắt lại đá văng cánh tay xuống dòng nước đang rút dần, nước rút nhưng vẫn chảy thành dòng bởi căn nhà nằm sát bờ sông. Cánh tay bị dòng nước đá lên rồi kéo xuống, xuay tròn rồi dựng đứng như muốn nói với ông điều gì. Ông Năm đứng nhìn nó quay vòng rồi chìm nghỉm.
Quay vòng rồi chìm nghỉm.
***
Đợt lũ vừa rồi trong làng không có ai sẩy chân mà mất, cũng chẳng có ai trong làng than lũ cuốn mất thứ gì quý giá. Cơn lũ qua đi, cái lạnh lại kéo đến. Làng vừa trốn bão, giờ lại co ro tránh rét. Vậy mà chẳng có ai nghĩ mình sẽ bỏ nơi này đi làm gì.Trời xam xám màu đông, trên cánh đồng lại lún phún những mạ non mơn man xanh cốm cho vụ đông xuân.
Hôm nay làng Bãi Trạm được một phen ồn ĩ. Lâu lắm rồi mới có sự náo nhiệt như vậy ở làng. Số là, hôm nay ông Năm mua hẳn một con bê, một con heo nái và một con dê sữa đãi mọi người. Một sự kì lạ như tuyết rơi giữ mùa hè vậy. Từ trước đó mấy ngày, việc ông Năm bà Loan mang tiền đi trả nợ một vòng quanh làng đã làm mọi người nửa tò mò, nửa mừng cho nhà ông. Không chỉ trả hết, ông còn biếu lại số tiền gấp mấy lần tiền lãi để cảm ơn. Chưa hết bất ngờ thì hôm nay lại được ông Năm mời một bữa thỏa thê. Rồi chưa đầy ba tháng sau đó, ông Năm cất lên một căn nhà bốn lầu sơn màu vàng nhàn nhạt. Căn nhà vuông vức, xây trên nền móng cao và vững chãi. Chắc từ nay, nhà ông không đụng chân vào nước lũ bao giờ nữa...
Khi thấy ai đó sống bê tha, người ta thường nói : " Kệ nó, cho nó khổ rồi mới trắng mắt ra" . Chắc nhiều người vẫn tin tưởng câu này lắm. Nhưng không, những câu lý thuyết với thực tế như mặt trời với mặt trăng. Những câu nói hay ho chỉ là mặt trăng tô điểm cho đêm đen thôi, thực tế mới là mặt trời soi rọi con đường cho người ta đi.
Từ ngày phất lên, ông Năm thôi không còn lôi thôi uống chịu ở mấy quán nhậu. Thôi không cằn nhằn vợ con, đá niêu đập chén. Và người ta cũng thôi thấy ông gọi vợ là ngu, đần, hay nhìn mấy đứa con với nửa con mắt khinh miệt. Thay vào đó, người ta thấy ông mua thuốc bổ, đi khám bệnh, uống mật gấu,gan hùm,cao khỉ...
Đấy. Có khi, tiền mới làm được người ta trắng mắt ra.
***
Bà Loan như một nhà ảo thuật giữa đời thường. Nhưng bà không lôi con bồ câu ra từ cái nón không, cũng không xòe con bài ra từ kẽ tay mà bà biến được cho ông Năm một thằng cu từ bụng của mình. Ở giữa cái tuổi năm mươi. Kể ra cũng ít ai làm phép giỏi được như bà. Đứa con trai của hai vợ chồng bằng tuổi với đứa cháu ngoại đầu tiên.
Ngày bà Loan sinh được đứa con quý báu cho ông Năm, người ta thấy ông xì xụp khấn vái từ ban thờ đến mấy ngôi mộ từ sáng tới chiều. Ông chất đầy trên mộ những đĩa hoa quả, những lọ hoa rồi vái những vái dài, dập đầu liên tục cảm tạ. Nhưng đến cuối ngày, khi trời vừa xế, người ta lại thấy ông ngồi bần thần như người mất hồn bên mộ phần của cha mẹ. Không ai có thể hiểu tại sao lúc này gương mặt ông lại tím tái vẻ sợ sệt, lo lắng. Bỗng, ông chạy vụt về nhà. Chỉ một lát sau, từ căn biệt thự của ông Năm dựng lên một cột khói, ông Năm đang đốt thứ gì đó. Cột khói bay lên khỏi tường rào rồi bung ra theo gió. Cả không gian thoang thoảng hương thơm chỉ có ở loại gỗ dâu quý hiếm.
Cũng kể từ đó, người làng ít thấy ông bởi ông còn bận đi từ chùa này đến đền kia, từ tổ chức từ thiện này đến quỹ nhân ái nọ. Có người nói ông đang làm phước, có người nói ông Năm vốn dĩ rất tốt, do nghèo khổ nên bê tha vậy thôi. Cũng có kẻ nghi kị : "lão đang đền tội mà thôi"...
Không ai có thể hiểu làm sao ông Năm có được số tiền ấy. Cũng không ai hiểu nổi, tấm lòng nhân ái của ông bấy lâu nay được ông cất giấu ở đoạn nào giữa những cơn say.
Thi thoảng, lại thấy ông cõng cậu giời lên cổ, vỗ vỗ vào lưng thằng bé mập mạp rồi cười ha hả nói:
- Lộc trời đây, lộc trời đây. Haha
***
Thời gian như con ngựa hoang đứt cương, mải miết chạy chẳng quay đầu lấy một lần. Mới đó, cậu út của ông đã mười tám tuổi. Là cậu ấm được cưng chiều vậy mà Thành chăm ngoan, học giỏi chứ không lêu lỏng ăn chơi. Mấy đứa con gái của ông cũng đều đã yên bề gia thất. Người ta nói, ông Năm thật có phước lớn. Ông cũng tự thấy mình hạnh phúc vô biên...
Vừa học xong cấp ba ở huyện, Thành đỗ đại học lên học rồi trên thành phố. Được ông Năm sắm cho xe máy nên cuối tuần nào cũng thấy cậu chạy về thăm nhà. Chiếc xe của Thành có hai lốp to như lốp ôtô , chạy tới đâu rần rần tới đó. Ông Năm có đi đâu thì cuối tuần cũng ngồi ở nhà trên sân thượng, ngóng cậu út. Lần nào cũng vậy, vừa thoáng thấy tiếng nẹt pô đã tai vang lên xa xa là ông chạy xuống nhà kêu người làm bắt gà mở rượu rồi ra đón cậu.
Hôm nay cũng vậy, ông Năm ngồi trên cái ghế làm bằng rễ cây từ trưa nhưng mãi đến xế chiều chẳng thấy cậu út đâu. Trời lại mưa to, ngày bão lũ lại sắp về.
Ông đi lên đi xuống lo lắng bất an, gọi điện mãi không thấy con bắt máy, bèn mặc áo mưa, vơ vội chìa khóa nói với bà Loan:
- Bà nó, tôi đi coi thằng Thành đâu. Có khi nó mắc kẹt ngoài kênh.
Vừa nổ máy, ông Năm nhận được điện thoại của người lạ :
- Ông là ba của cháu Thành hả? Ông vô viện gấp, người ta đang cấp cứu cho nó !
Ông Năm choáng váng mặt mày suýt ngất xỉu, cảm giác lồng ngực nặng nề chèn ép hai lá phổi làm hơi thở không thể di chuyển. Ông chống tay vào tường, thở gấp rồi gọi một chiếc taxi tới viện.
Chỗ cậu ấm nhà ông nằm có cả cảnh sát, cả công an, và tất nhiên cả bác sĩ. Những màu áo làm ông lạnh sống lưng, tim đập dồn dập.
Nhân chứng kể, Thành đang đi trên đường thì bị một toán chặt phăng cánh tay, rồi đá xuống đường đánh đập, cướp hết tài sản.
Ông Năm vét hết gia tài đưa cậu sang Mỹ chữa thương, thay cái thận bị đánh giập và nối lại cánh tay. Ông Năm kinh hãi nhìn cánh tay đang nằm trong lồng lạnh của bệnh viện. Con trai ông cũng bị chặt đứt tay ở chỗ giữa bả vai và khớp giữa như cánh tay ngày nào.
Nhưng nước mưa, bùn đất đã làm Thành bị suy hô hấp, mọi việc cứu chữa hết sức khó khăn dù những cục vàng cuối cùng đã được ông bán đi để làm những ca phẫu thuật. Cánh tay cũng đã chết, không thể nào nối lại được. Những vết nội thương đã được phẫu thuật nhưng không hiểu sao Thành vẫn hôn mê. Ông Năm nhìn gương mặt trắng trẻo,đẹp đẽ của con rồi cười khùng khục, hai mắt đỏ ngầu. Ở quê, bà Loan đang bán nốt căn nhà.
Một tuần trôi qua, Thành vẫn mê man nằm đó làm người thực vật.
Một tháng nữa trôi qua, Thành đã im lìm nằm trong chiếc hòm gỗ làm người cõi âm.
Ông Năm điên dại trước cái chết của con, trước mắt ông chẳng còn gì ngoài sự mất mát. Người ta lại thấy ông vùi mình trong rượu ở căn nhà cũ kế căn biệt thự của ông đã bán. Hết rượu thuốc, rượu sâm của ông, ông lại tìm đến những can rượu trong cái chai nhựa mới được xốc cát cho hết mùi mỡ... Người ta lại thấy ông rủa:
- Sống làm con ma...
Ông Năm lại vất vưởng đâu đó để uống chịu.
Mọi thứ trong tay ông đã trôi đi như đám bèo dại trong cái ao tù sau lũ. Lũ kéo đi, đọng lại chỉ một lớp bùn non.
***
Đứa con gái út của ông Năm mới sinh con đầu lòng. Làng Bãi Trạm lại tiếp tục gieo giống mới. Cuộc sống lại xoay vòng, đời người lại luân chuyển, những giấc mơ tiếp nối những giấc mơ. Làng lại tiễn những người đi xa, lại đón những người con mới.
Rồi chúng lấy vợ, chúng sinh con. Những lớp người đổi hình hài nhưng không thay bộ mặt.

Blog tâm sự